Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013


THÁNH TÊRÊSA HÀI ÐỒNG GIÊSU,
TIẾN SĨ HỘI THÁNH
(02.01.1873 - 30.09.1897)
 Thánh nữ Têrêsa tên chính là Maria Phanxico Teresa Martin, sinh ngày 02.01.1873 tại Alecon, Normandie, Pháp. Tên “Têrêsa Hài Ðồng Giêsu” là tên khấn Dòng. Chị cũng còn gọi là Têrêsa thành Lisieux vì chị tu ở Dòng Carmêlô thành Lisieux, nước Pháp. Têrêsa mồ côi mẹ từ khi tuổi chưa lên bốn, được thân phụ là ông Louis Martin săn sóc giáo dục chu đáo, Têrêxa đã được cha và các chị hướng dẫn trên đường làm tôi trung của Chúa và thánh nữ đã tiến triển một cách mau lẹ. Têrêxa được Rước lễ lần đầu và lãnh nhận Bí tích Thêm sức vào năm Ngài tròn 10 tuổi.
Thánh nhân đã lâm một trọng bệnh vào chính năm đó và đã được Ðức Mẹ cứu chữa một cách lạ lùng. Năm 1887, vào đêm sinh nhật, thánh nhân đã được ơn quay trở về với Chúa để càng lúc càng yêu mến Chúa nồng nàn.
Dù ở tuổi vị thành niên chưa được phép tu Dòng, Têrêsa đã được chính Ðức Giáo Hoàng ban cho đặc ân miễn tuổi để được vào Dòng Carmêlô. Năm 1887, ông Martin Guérin cùng với hai cô gái út là Cêcilia và Têrêsa ghi danh tham gia đoàn hành hương Pháp sang Rôma mừng lễ kỹ niệm 50 năm Linh Mục (1837 - 1887) của Ðức Giáo Hoàng Lêô XIII. Phái đoàn Giáo Phận Nantes trong đó có ông Guérin và hai cô gái út do Ðức Cha Hugonin dẫn đầu và Cha Chính Révérony tháp  tùng. Cêcilia 18 tuổi, Têrêsa 15 tuổi, là hai thành viên nhỏ nhất của giáo đoàn Pháp. Các giáo đoàn đều được Ðức Thánh Cha cho triều yết. Các thành viên được phép đến từng người quỳ gối hôn nhẫn và nhận phép lành của Ðức Thánh Cha, nhưng mọi người được yêu cầu là không nên trình thưa gì với Ngài vì Ðức Thánh Cha rất yếu mệt và thời giờ dành cho mỗ phái đoàn cũng rất giới hạn. Têrêsa ấp ủ trong lòng một nguyện vọng, là xin Ðức Thánh Cha đồng ý cho mình được vào Dòng Kín ngay ở tuổi 15 này, vì Têrêsa đã mấy lần xin vào tu dòng này đều bị từ chối vì lý do chưa đủ tuổi quy định. Nhân cơ hội đến nhận phép lành, Têrêsa đánh bạo xin  Ðức Thánh Cha ban cho ân huệ duy nhất ấy. Ðức Thánh Cha Lêô XIII bỡ ngỡ quay sang Cha Chính Révérony dò ý (lúc đó Ðức Cha Hugonin bận việc khác, nên Cha Chính Révesrony thay thế cầm đầu phái đoàn). Cha Chính trình bày vắn tắt sự việc. Ðức Thánh Cha bèn phán bảo Têrêsa: “Các đấng Bề Trên định sao, hãy vâng theo vậy”. Têrêsa vẫn van nài : “Cúi lạy Ðức Thánh Cha, nhân mừng lễ vàng linh mục của Ðức Thánh Cha hôm nay, con chỉ van xin Ðức Thánh Cha ban cho con một  ân huệ duy nhất là cho con được vào tu Dòng Kín Carmêlô ngay năm này”. Ðức Thánh Cha bèn đáp: “Nếu quả đó là điều Chúa muốn, Cha cho phép”.
Những năm cuối cùng của Têrêsa được đánh dấu với sự suy sụt được chịu đựng một cách kiên trì, không lời than thở. Sáng thứ Sáu Tuần Thánh năm 1896, Têrêsa bắt đầu ho ra máu. Căn bệnh lao phổi đã đi đến hồi nghiêm trọng. Têrêsa đã có liên lạc với một cơ sở truyền giáo của dòng Camêlô ở bên Đông Dương thuộc Pháp và đã được mời đi, nhưng vì bệnh tình, nên đã không đi được. Tháng 07.1897, Têrêsa được chuyển đến bệnh xá của tu viện, nơi người nữ tu trẻ trút hơi thở cuối cùng vào ngày 30.09.1897, ở tuổi 24. Trên giường bệnh, người ta nói rằng Têrêsa đã trối: "Con đã đạt đến mức mà không thể nào chịu đau khổ được nữa, bởi vì đau khổ đã trở nên quá ngọt ngào đối với con."
Têrêsa chỉ là một nữ tu hèn mọn quanh năm suốt tháng đóng khung trong bốn bức tường nhà tu kín cho đến khi lìa trần. Vậy mà 28 năm sau, năm 1925, Ngài đã được Ðức Giáo Hoàng Piô XI tôn phong lên bậc Hiển Thánh. Hai năm sau, cũng chính Ðức Piô XI tôn vinh Thánh Nữ làm Quan Thầy các Nhà Truyền Giáo và các Xứ Truyền Giáo.
Giáo Hội đã công nhận thành quả truyền giáo thật sự của một nữ tu kín chưa hề rảo bước bôn ba đi đây đó để rao giảng Tin Mừng khắp muôn dân như một nhà truyền giáo đích thực. Thánh nữ Têrêsa Hài Ðồng Giêsu vốn chỉ là một thiếu nữ mọn hèn với một nếp sống vô cùng bình dị, chưa làm điều gì trổi vượt dưới mắt người đời. Song “đằng sau những việc nhỏ bé của con người thấp hèn ấy lại ẩn chứa một tình yêu cao cả”: Yêu mến Chúa, rồi từ Chúa yêu thương các nhà truyền giáo và các xứ truyền giáo. Ðích nhắm trong lời cầu nguyện của Thánh nữ Têrêsa là các nhà truyền giáo và các xứ truyền giáo. Những nhọc nhằn, đau đớn dù là nhỏ nhặt nhất từ tâm thần đến thể xác, Thánh nhân đều âm thầm chịu đựng tất cả, dâng lên Chúa mọi điều khốn khó để cầu cho hạt giống Phúc Âm do các nhà truyền giáo gieo vãi được đâm chồi nẩy lộc khắp thế giới. Làm việc truyền giáo trong bốn bức tường, truyền giáo bằng cầu nguyện, bằng những việc hy sinh hãm mình, Têrêsa gọi đó là “những bông hồng nhỏ” dâng lên Chúa Giêsu Hài Ðồng cho lương dân các xứ truyền giáo sớm nhận biết Chúa.
Ngày 19.10.1997, trong Thánh Lễ trọng cử hành tại công trường Thánh Phêrô ở Roma, trước sự tham dự của hàng trăm ngàn tín hữu từ khắp năm châu đổ về, Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã long trọng tôn vinh Thánh Nữ Têrêsa Hài Ðồng Giêsu là Tiến Sĩ Hội Thánh.
… “Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu là vị Thánh trẻ nhất được tôn vinh danh hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh, song con đường thiêng liêng của Thánh nhân chứng tỏ sự trưởng thành sung mãn nhất nơi Ngài. Cảm nhận đức tin còn lưu lại trên bút tích của Thánh nhân quả thực sâu rộng khiến Ngài xứng đáng chen vai thích cánh cùng các bậc thầy lừng danh về tu đức của Giáo Hội Công Giáo.” như Thánh Tôma Aquinô, Thánh Augustinô, Thánh  Grêgôriô Cả và Thánh Phanxicô Salê.
Phụ lục Đường Thơ Ấu
Thánh Têrêsa được biết đến nhiều nhất bởi linh đạo "Đường Thơ ấu" của mình. Trong việc tìm kiếm sự thánh thiện, Têrêsa đã thấu hiểu rằng để đạt được đều ấy và bày tỏ tình yêu của mình đối với Chúa, thì không cần phải thực hiện những việc làm anh hùng hoặc "cao siêu". Têrêsa viết:
"Tình yêu chứng tỏ chính nó bởi việc làm, vì vậy làm sao con có thể chứng tỏ tình yêu của mình được? Con không thể làm những việc cao siêu được. Cách duy nhất để con chứng tỏ tình yêu của mình là bằng cách rắc hoa; những bông hoa này là tất cả những hy sinh bé nhỏ, mỗi cái nhìn, mỗi lời nói và thực hiện mọi việc làm bé nhỏ nhất với tình yêu."
Linh đạo "Đường Thơ ấu" này cũng xuất hiện trong con đường người nữ tu trẻ tiến đến đời sống thiêng liêng:
"Đôi lúc, khi con đọc các bài viết thiêng liêng, nơi mà sự hoàn hảo được cho thấy với một ngàn cản trở cũng như những ảo tưởng xung quanh nó, tâm trí bé nhỏ tội nghiệp của con trở nên mệt mỏi, con đóng cuốn sách, để lại đầu óc con như bị cắt ra làm đôi và trái tim con như bị co rút lại. Con mở Kinh Thánh ra. Và ngay lúc đó, tất cả đều trông thật là rực rỡ, một chữ duy nhất đã mở ra những chân trời vô tận cho linh hồn của con. Sự hoàn hảo trông thật là dễ dàng. Con thấy đó là đủ để nhận ra sự hi hữu của mình và vì như vậy, dâng trọn bản thân mình, như một đứa trẻ, vô cánh tay của Chúa nhân 








                           
THÁNH NỮ TÊRÊSA HÀI ĐỒNG GIÊSU, ngày 01/10
Lc 1, 26-38

VỊ THÁNH TÍN THÁC TUYỆT VỜI

Còn tâm tình nào trìu mến và cao vời bằng tình yêu sâu đậm thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu dành cho Thiên Chúa? Còn sự phó thác nào tuyệt vời hơn sự phó thác thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu đặt nơi Thiên Chúa ?
Người ta khi đọc lại hạnh thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, đặc biệt đọc tiểu sử một linh hồn, con người không khỏi ngạc nhiên khi thấy vị thánh này vẫn phải quay về, vẫn phải hoán cải. Têrêsa đã thống hối, trở về với Thiên Chúa nhân ngày lễ giáng sinh…Cuộc đời của thánh nữ đã hoàn toàn được đổi mới. Ngài đã chuyển hoá nội tâm, thay đổi cách sống, biến đổi tư duy để từ nay hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Thánh Gioan đã chẳng viết:” Thiên Chúa là tình yêu “ sao ? Vì cảm nghiệm sâu xa tình thương vô biên của Thiên Chúa :”…Khi nào Ta bị treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người đến với Ta” “ Không tình yêu nào cao vời bằng tình yêu của người hiến mạng sống mình vì người mình yêu” ( Ga 15, 13 ). Thánh nữ Têrêsa đã sống hoàn toàn cho tình yêu. Có thể nói, cuộc đời của thánh nữ là bài ca tri ân cảm tạ Thiên Chúa:” Tình thương Chúa đời đời con ca ngợi” ( Tv 88 ). Thánh nữ đã sống tất cả vì tình yêu. Tất cả đời sống của Ngài là tình yêu. Khi tìm hiểu về cuộc đời của thánh nữ Têrêsa, người ta chỉ có thể nói được một câu mà gói trọn hết con người của Ngài: “ Thánh nữ của tình yêu “.
Con đường thơ ấu thiêng liêng mà thánh nữ vạch ra là con đường tình yêu. Một con đường yêu thương nhỏ bé để đạt được chính Thiên Chúa. Con đường thơ ấu thiêng liêng chính là con đường phó thác, con đường cậy mến trung kiên, con đường hiến thân từ bỏ, con đường xả kỷ:” vác thập giá” mà theo Đức Kitô. Con đường này, nói một cách nôm na là con đường tín thác: tín thác thật tinh ròng và thật khiêm tốn thẩm sâu trước Thiên Chúa. Thánh nữ đã viết:” Ôi, lạy Chúa Giêsu, xin để cho con được nói với Chúa rằng tình thương của Chúa đã đi tới chỗ điên  rồ !…Vậy làm sao tình mến yêu của con lại không bốc lên tới Chúa ? Làm sao niềm tín thác của con còn có thể có những giới hạn ?…Ôi, Chúa Giêsu, ước gì con có thể nói cho tất cả những tâm hồn bé nhỏ nghe biết về sự chiếu cố khôn tả của Chúa ! Con cảm thấy rằng nếu như Chúa có thể tìm thấy một linh hồn yếu đuối hơn linh hồn con, Chúa sẽ vui sướng ban cho linh hồn đó đầy rẫy những hồng ân lớn lao hơn, miễn là linh hồn đó sống trọn vẹn tín thác cho lòng thương xót vô cùng của Chúa” ( Tiểu sử một linh hồn, ch. XI, tr. 221 ).
Con đường tín thác tuyệt vời thánh nữ Têrêsa vạch ra đang kêu mời mọi người đi theo. Thánh nữ đã làm gương để nhân loại noi theo, bắt chước Ngài trong việc hoàn thiện, nên thánh bằng những việc nhỏ bé, nhưng đầy ắp tình yêu.
Thánh Têrêsa sinh ngày 2/1/1873 tại Alancon nước Pháp trong một gia đình đạo đức. Song thân của Ngài là ông Louis Martin và bà Maria Guerin. Mẹ của thánh nữ qua đời khi Ngài vừa tròn 4 tuổi để lại cho Têrêsa một nỗi buồn khôn tả. Thánh nữ được cha già và các chị giúp đỡ, dẫn dắt trên đường đạo đức và Ngài tiến rất xa trên đường hoàn thiện.Năm 10 tuổi Ngài được rước lễ lần đầu và được lãnh nhận bí tích thêm sức. Ngài được Đức Mẹ chữa lành một căn bệnh cách lạ lùng ngay năm hồng phúc ấy. Năm 1887, vào ngày lễ sinh nhật, Ngài quyết định đi theo tiếng Chúa gọi mời và Ngài được Đức Giáo Hoàng ban đặc ân vào dòng kín khi mới 15 tuổi đời. Nét nổi bật nhất trong đời tu của thánh nữ là lòng đơn sơ phó thác vào Chúa, bác ái với mọi người và yêu mến các linh hồn. Thánh nhân được chị của mình là Pauline khuyến khích ghi lại :” Tiểu sử một linh hồn “( Histoire d’ une âme ).Ngày 14/6/1895, thánh nhân cảm thấy một vết thương mở rộng trong khi ngắm đàng thánh giá. Ngày 8/7/1897, thánh Têrêsa lâm trọng bệnh và ngày 30/9/1897, thánh nữ đã trút hơi thở cuối cùng ra đi về với Thiên Chúa tình yêu, sau khi lãnh nhận của ăn đàng cuối cùng. Đức Giáo Hoàng Piô XI đã nâng Ngài lên bậc hiển thánh và đặt Ngài làm bổn mạng các xứ truyền giáo. Thánh nữ còn được phong tiến sĩ Hội Thánh vì những tư tưởng đạo đức cao sâu của Ngài để lại cho nhân loại.
Lạy thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, xin cầu bầu cho chúng con trước ngai tòa Chúa để chúng con luôn biết chấp nhận mọi thử thách, khổ đau Chúa gửi đến trong tinh thần đơn sơ và phó thác.
Linh mục Giuse Nguyễn Hưng Lợi, DCCT

Mục Lục
Trở Về Trang Nhà
  Để lại cho những tâm hồn vĩ đại, những trí óc vị đại những cuốn sách to tát con không thể hiểu nổi, con vui mừng hớn về sự bé nhỏ của mình bởi vì "chỉ có trẻ nhỏ và những ai có đầu óc như vậy sẽ được nhận vào bữa tiệc thiên đàng."
Những đoạn văn ở trên cho thấy Têrêsa chứa nhiều tình cảm và cũng rất ngây thơ. Điều này được thể hiện rõ qua cách người nữ tu tiến đến sự cầu nguyện:
"Đối với con, cầu nguyện là sự dấy lên của trái tim; nó là một cái nhìn đơn sơ về Thiên đàng, nó là tiếng kêu của nhận diện và tình yêu, ôm ấp cả khổ cực lẫn niềm vui. Nói một cách khác, nó là một cái gì đó cao quý, siêu nhiên, mở rộng tâm hồn con ra và kết hợp nên một với Chúa... Con đã không có dũng cảm để tìm trong sách các lời kinh đẹp đẽ... Con giống như một đứa con nít chưa biết đọc, chỉ nói với Chúa tất cả những gì con muốn và Ngài sẽ hiểu thấu."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét